Dữ liệu gần nhất cho thấy nền kinh tế Việt Nam đi vào năm 2026 với quán tính khá tốt: thu NSNN 2 tháng đầu năm đạt 601
Nhưng mình không nhìn phần sáng mà quên phần áp lực. Lạm phát tháng 2/2026 đã lên 3,35%, cao hơn mức 2,53% của tháng 1. Trên nền thế giới, IMF đang đánh giá kinh tế toàn cầu năm 2026 vẫn “đứng được”, với tăng trưởng khoả…

Nhưng mình không nhìn phần sáng mà quên phần áp lực. Lạm phát tháng 2/2026 đã lên 3,35%, cao hơn mức 2,53% của tháng 1. Trên nền thế giới, IMF đang đánh giá kinh tế toàn cầu năm 2026 vẫn “đứng được”, với tăng trưởng khoảng 3,3%, nhưng rủi ro vẫn nghiêng xuống do căng thẳng thương mại, bất định chính sách và nguy cơ điều chỉnh tài sản tài chính; đồng thời tăng trưởng thương mại thế giới chỉ được dự báo khoảng 2,6% trong 2026, chậm hơn năm 2025. Nghĩa là đầu ra cho doanh nghiệp Việt Nam vẫn tốt hơn giai đoạn khó nhất, nhưng không phải môi trường “dễ ăn”.
Vì vậy, nếu hỏi mình tính toán và cân đối ra sao trong tháng 3/2026, thì mình sẽ chia như thế này:
1. Không all-in vào một cửa.
Mình coi đây là giai đoạn nên ưu tiên thanh khoản và khả năng xoay trở hơn là lao hết vốn vào tài sản dài hạn. Lý do là bức tranh hiện tại có tăng trưởng thật, nhưng dữ liệu mới chủ yếu là 2 tháng đầu năm, còn tháng 3 chưa khép lại; trong khi lạm phát đã nhích lên và môi trường bên ngoài vẫn có biến số lớn. Đây là lúc nên đi bằng 2 chân: một chân giữ an toàn, một chân bám cơ hội.
2. Dòng tiền cá nhân hoặc doanh nghiệp nhỏ: giữ tỷ lệ tiền mặt cao hơn bình thường.
Nếu là mình, mình sẽ để khoảng 40–50% ở trạng thái rất linh hoạt để phòng biến động và chờ điểm vào đẹp; 25–35% đặt vào phần tạo dòng tiền ổn định; phần còn lại mới dành cho các khoản tăng trưởng hoặc đầu cơ có chọn lọc. Đây là suy luận quản trị rủi ro của mình từ bối cảnh hiện tại, không phải một tỷ lệ “chuẩn cho mọi người”. Cách này hợp với giai đoạn kinh tế có đà đi lên nhưng giá tài sản có thể dao động mạnh theo tin tức vĩ mô, lãi suất, tỷ giá và thương mại quốc tế. Sự thận trọng này là một suy luận dựa trên việc lạm phát đã tăng trở lại trong nước và IMF vẫn cảnh báo rủi ro toàn cầu theo hướng xấu đi.
3. Nếu làm kinh doanh, mình ưu tiên ngành “ăn theo dòng tiền thật”.
Với dữ liệu hiện có, mình sẽ thiên về những mảng hưởng lợi từ sản xuất, dịch vụ, tiêu dùng có nhu cầu thật, logistic gắn xuất nhập khẩu, và các hoạt động phục vụ khu vực FDI. Lý do là sản xuất đang hồi, doanh nghiệp quay lại thị trường tăng, khách quốc tế cũng tăng gần 4,7 triệu lượt trong 2 tháng đầu năm. Nói cách khác, tiền đang có xu hướng chạy về nơi có đơn hàng, vận hành, tiêu dùng và hạ tầng phục vụ tăng trưởng, hơn là các câu chuyện chỉ dựa vào kỳ vọng.
4. Với bất động sản, mình sẽ không nhìn theo kiểu “giá sẽ tăng hết”.
Cách mình cân đối là chỉ ưu tiên tài sản có ít nhất một trong ba điểm: pháp lý sạch, thanh khoản thật, hoặc bám được dòng dân cư – sản xuất – hạ tầng sử dụng thực. Giai đoạn này không phù hợp để ôm hàng quá dài mà không có dòng tiền hoặc không có lý do sử dụng thật. Dữ liệu ngân sách và công nghiệp đang cho thấy Nhà nước vẫn có sức thu tốt và nền kinh tế có động lực vận hành, nhưng điều đó không tự động biến mọi tài sản thành cơ hội.
5. Mình sẽ theo dõi 4 biến số trước khi tăng mức chấp nhận rủi ro trong quý II.
Đó là: lạm phát tháng 3–4, đà PMI/sản xuất, xuất nhập khẩu thực tế sau quý I, và tốc độ giải ngân đầu tư công. Nếu 4 biến này cùng đi đúng hướng, lúc đó mới nên mạnh tay hơn. Còn hiện tại, quan điểm của mình là: có thể lạc quan, nhưng chưa nên chủ quan. Cái đúng lúc này không phải là đứng ngoài hoàn toàn, mà là vào tiền theo nhịp, có tầng, có điểm dừng.
Tóm lại, nếu gom thành một câu thì quan điểm của mình trong tháng 3/2026 là:
Kinh tế đang sáng hơn đầu năm trước, nhưng chưa đủ sáng để đánh kiểu tất tay; nên giữ tiền linh hoạt, chọn tài sản có dòng tiền hoặc công dụng thật, và chỉ tăng rủi ro khi quý I khép lại với số liệu xác nhận xu hướng.